Quả sung nghĩa tình

0
Rất nhiều vẻ bình dị làng quê thắp lên trong tâm hồn trống tênh của tôi.

Ồ lạ thế, chỉ xa quê mấy năm mà đã thấy biết bao bụi bặm bao phủ lấy hồn mình. Phải mất cả một ngày hồi ức, để những lấm láp bình dị quê hương “refresh” lại. Lúc đó, những kỷ niệm lại ùa về, từ từ, nguyên vẹn.

Quê hương yêu dấu (ảnh minh họa).

Quê hương yêu dấu (ảnh minh họa).

Cầu ao nhà tôi có bóng cây sung sum suê, rộng như tán đa cổ thụ đầu làng. Ao rộng, thông với cả một hệ thống ao làng, có bèo tây bao phủ nên nước trong xanh, mát đậm đà. Cầu ao nhà tôi là điểm “tập kết” của các bà, các chị hàng xóm đến giặt giũ, tán chuyện rồi thi thoảng còn í ới hái sung ăn. Và hơn hết, ở đó lưu giữ kỷ niệm và người em gái tóc dài hàng xóm.

Thuở ấy em thường đến gội đầu bằng nước giếng thơi có hương sả, hương bồ kết rồi giặt quần áo ở ngay đó. Mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt trắng hồng, lần áo mỏng nhu nhú ngực non. Nhưng để có kết quả của tình yêu ấy, đẹp đến si mê là cả quãng thời thơ ấu chuồn chuồn bươm bướm của chúng tôi gắn kết bên nhau.

Em thấy không bầu trời trong xanh lắm. Và thấy không lời gió rất ngọt ngào? Để gợi lại kỷ niệm này, thú thật tôi đã trở lại một vết thương muốn xóa mà nhiều năm không xóa nổi. Độ lên chín lên mười, chúng tôi là hàng xóm của nhau. Thi thoảng em sang nhờ tôi hái sung nếp chấm muối. Có khi làm món sung muối ăn với rau luộc. Tôi không chỉ thích ăn sung, thưởng thức cái vị chan chát, hơi săn săn ở đầu lưỡi đó, mà còn muốn thể hiện trước em.

Kỷ niệm ùa về với cây sung, bến nước và người em gái nhỏ quê nhà.

Kỷ niệm ùa về với cây sung, bến nước và người em gái nhỏ quê nhà.

Em dịu dàng, hình như trước tuổi, em ăn nói hình như cũng khôn hơn bạn bè cùng lứa. Nhiều lần em khiến trái tim tôi xôn xao. Chúng tôi cứ thế lớn lên bên nhau. Tôi học trên em hai lớp, nhưng mỗi đứa đều có cách riêng để được gần nhau nhiều hơn.

Rồi có lúc, tưởng chừng như em không thể thiếu vị sung chát một ngày. Khi cây sung ở cầu ao nhà tôi không còn quả, thì thật may, những cây sung ở Vườn Hồng, gần đó lại chẳng thiếu. Những mùa sung chín, sung xanh, những mùa ve, mùa nhớ, làm thành cảm một mùa khát khao. Cũng chính tâm hồn thánh thiện của em đã đánh rơi vào tim tôi mầm tình yêu đầu mùa, rồi cả đau thương đầu mùa.

Tôi nhận ra mình không thể thiếu em, không thể một ngày không nhìn thấy mái tóc em đen và mắt em tròn. Tình yêu tôi trôi một nơi bình yên nhất, nơi con người biết sống vì nhau. Đôi chúng ta được hai gia đình hứa hẹn, sau này lớn lên gả cho nhau.

Này sung muối, này sung chín, này hương vị đầu mùa của tình yêu. Sao không cầu chúc cho tôi và em đi đến hết hành trình, là thành một mùa trầu cau trọn vẹn, mà để cả hai thành dang dở, sinh ra muôn vàn tiếc nuối. Có thể nào đổ lỗi cho chuyện hai ông bố, hay những khúc mắc của hai gia đình, từ chuyện xưa để lại. Sao đời lại chia cắt hai đứa, chỉ vì những chuyện của người lớn? Hay đó chỉ là chúng mình có duyên mà không có phận. Tại gì, tại con kiến mà leo cành đa, tại con bướm vàng, tại quả sung chát.

Dẫu biết rằng, sung cũng có mùa chín, cũng quả ngọt. Nhưng quả sung đã chát suốt thời yêu vụng dại, thời trai trẻ tôi, chát đến tận bây giờ. Chát trong cả vòng khói bếp quê, cả hương thoang thoảng nơi cầu ao nước mát trong nỗi nhớ gót chân em trắng hồng… Tôi vẫn không muốn em chỉ là của quá vãng, ước em là của hiện tại, của ngày xưa hai chúng mình, của những ước vọng xa xăm thời tuổi dại. Nhưng không được nữa rồi. Cô con gái bé nhỏ của tôi sẽ tiếp tục mùa sung của chúng nó. Rồi biết đâu, chúng nó lại như chuyện hai chúng mình.

Có lạ không nhỉ, ở phố, trước cả nghìn món đồ chơi, món ăn, con bé cũng thích một thứ quả, là quả sung chát. Em cũng còn phải lo cho gia đình, vẫn gắn bó nơi quê, thi thoảng vẫn đến cầu ao nhà mẹ tôi giặt áo. Còn tôi, giờ là người ở phố, thi thoảng về quê trôi theo dòng ký ức và ngậm ngùi khi thấy ánh mắt em thấp thoáng dưới gốc sung thân thuộc. 

Hôm nay, hái quả sung trên cành trĩu, là là mặt nước ao trong leo lẻo, đưa lên miệng cắn mà thấy chát quá chừng, chát như thể chưa bao giờ như thế. Ô kìa, con cá quẫy đuôi đớp bóng, đớp cả những quả sung rơi lõm tõm xuống mặt nước, xua tan cả dòng ký ức. Cô con gái gọi, giục tôi vào… Tôi ngượng ngùng cầm quả sung trên tay, quả sung nghĩa tình của một thời bỗng dưng nóng hổi.

Diên Khánh

Loading...

Bình luận

Vì sao giọng hát tình ca của Michael Bublé lại “ăn khách” đến vậy?

Michael Bublé là cái tên không còn là cái tên xa lạ với khán giả yêu âm nhạc trong vòng 2 thập kỷ qua.

Yoshoku - Món ăn đậm chất tinh hoa Nhật Bản

Yoshoku là có nguồn gốc từ phương Tây, nhưng người Nhật lại thêm vào những biến tấu của riêng khiến chúng trở thành một nét ẩm thực rất riêng và độc đáo.

Truyện Kiều thời 4.0 - “kịch bản” thách thức tài năng các nghệ sĩ

Những năm gần đây, Truyện Kiều được chuyển thể sang nhiều loại hình nghệ thuật sân khấu độc đáo, mới lạ, mang hơi thở thời 4.0.

Anh có biết con gái cảm thấy tổn thương khi nào không?

Anh có biết vào thời khắc nào, dù vô tình hoặc cố ý, anh khiến cô ấy cảm thấy bị tổn thương? Nếu đã yêu, thì hãy yêu một cách chân thành…

Xem thêm