Pháp Luật Plus - Ký ức tuổi thơ tôi: Giá trị của tình yêu thương

Ký ức tuổi thơ tôi: Giá trị của tình yêu thương

0
Cuộc sống thường ngày cứ trôi theo năm tháng, có những hạnh phúc bước qua cuộc đời rồi cũng trôi đi...

Ai sinh ra lớn lên trong đời đều phải trải qua những quy luật của cuộc sống ăn uống, ngủ nghỉ, học tập, làm việc, yêu thương, lập gia đình và sinh con đẻ cái cuối cùng là về già. Tôi cũng không phải là người ngoại lệ.

1234

Ảnh minh họa.

Nói về cuộc đời tôi đến hiện tại bây giờ đều trải qua ngọt bùi, hạnh phúc, chia xa đều đã được nếm thử, nhưng với sự yêu thương mang lại cho tôi nhiều kỷ niệm nhất.

Tôi sinh ra cũng giống như bao đứa trẻ bình thường khác nhưng điều khác biệt của tôi là được sinh ra ở nông thôn và trưởng thành ở thành phố.

Tôi vẫn nhớ như in hồi học cấp một của một tỉnh ở vùng núi nông thôn phía Bắc. Trường tôi học thuộc một thôn của xã ở thời gian đấy vật chất cuộc sống ở đấy thật sự khó khăn thiếu thốn.

Chỉ có những bộ bàn ghế gỗ được các bác thợ mộc ở đấy đóng lại, xung quanh được quây lại bằng những vách lứa, thời điểm tôi sống ở đấy khó khăn nhất chắc là điện và đường giao thông đi lại.

Các giáo viên ở xã được cử tới dạy chúng tôi cũng phải băng qua những cánh rừng, đường đất với với khoảng cách tầm 6-7km, nếu mùa mưa xuống các thầy cô giáo đem được con chữ tới với chúng tôi cũng không phải điều đơn giản.

Cuộc sống học tập của tôi cứ trôi đi lặng lẽ sáng cắp sách tới trường, chiều về chăn trâu cắt cỏ cứ thế trôi theo năm tháng, rồi việc gì đến cuối cùng cũng đến, đến bây giờ tôi nghĩ chắc có lẽ số phận đã an bài.

Chỗ tôi ở đấy có dự án xây dựng thủy điện, nhà tôi nằm trong lòng hồ thủy điện nên bắt buộc phải di chuyển đến một nơi khác. Gia đình tôi không đi theo những hộ dân ở đó đến một nơi mới đã được phân đất, mà đi tự do đến với mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng và gió, với những vườn cà phê bạt ngàn.

Gia đình tôi đã phải chia xa, tôi cùng bà, mẹ và chị gái tôi chuyển vào Tây Nguyên sinh sống. Còn bố tôi ở ngoài để giải quyết các thủ tục trước khi gia đình đoàn tụ.

Vào Tây Nguyên sinh sống, ở một tỉnh thành lạ lẫm, tôi cũng có chút sợ hãi vì ở đấy mình không quen ai cả, môi trường sống hoàn toàn thay đổi, chỗ tôi trước kia ở có thấy xe máy đâu? giờ đi ra ngoài đường thấy chiếc xe máy cứ chạy vèo vèo khiến tôi càng sợ hơn không dám bước chân ra đường, lại còn phải sống trong hoàn cảnh gia đình mỗi người một nơi.

10_FKKZ

Ảnh minh hoạ.

Tôi với chị sống nhờ nhà anh trai mẹ tôi ở dưới huyện để tiện đi học còn mẹ và bà tôi sống ở trên phố. Cái cảm giác sống xa cha mẹ thật khó diễn tả, nhiều lúc đang ngồi học bài tự dưng nước mắt lại chảy vì nhớ.

Có những lúc cảm thấy tủi thân và luôn hỏi bao giờ mình được gặp lại cha mẹ rồi chạy ra ngoài đường hướng về trên phố, nhìn phía xa mà cũng không thấy bóng dáng người đâu.

Nhiều khi ngóng đợi cũng có lúc được gặp cha mẹ, cứ nhìn cha mẹ nước mắt lại rơi, lại phải chạy ra sau vườn cà phê vì không muốn ai nhìn thấy mình khóc vì hạnh phúc.

Có người bảo, cha mẹ mày tới thăm mày sao mày lại chạy ra đây, không nhớ cha mẹ mày à? nhưng người ta có hiểu được rằng lúc đấy tôi đang rất hạnh phúc, hạnh phúc không thể nói thành lời, chỉ có sự nghẹn ngào với hai hàng nước mắt.

Rồi cuối năm đấy tôi cũng được lên phố sống cùng với mẹ vì thủ tục học tập của tôi cùng với chị được chuyển lên một trường trên phố, cha tôi lại đi ra Bắc để lo giấy tờ thủ tục.

Lại một lần nữa tôi lại sống trong sự sợ hãi, tôi chưa bao giờ sống ở một môi trường ở thành phố môi trường sống nó nhộn nhịp lắm, xe cộ cứ lối đuôi nhau để đi, có khi từ bên này đường sang bên kia đường tôi cũng không dám bước sang, lại học một ngôi trường mới những người bạn xa lạ chưa gặp bao giờ. Nhưng dần dần ở đấy tôi lại quen, bắt đầu thích nghi dần với môi trường mới.

Sau ba năm học nữa, gia đình tôi mới được đoàn tụ, cha tôi vào sống với mẹ con tôi, gia đình tôi cũng mua được mảnh đất, xây nên một ngôi nhà.

Mặc dù ngôi nhà cấp bốn bình thường nhưng với gia đình tôi đó là ngôi nhà hạnh phúc, vì chính ngôi nhà này là nơi gia đình tôi đoàn tụ, sống những tháng ngày đời thường ngập tràn tiếng cười và hạnh phúc.

Sau này chị tôi lấy chồng ở ngoài Hà Nội, tôi học hết cấp ba bố mẹ động viên tôi nên ra ngoài Hà Nội tiếp tục học tập, có chị có em chăm sóc cho nhau để bố mẹ yên tâm hơn nên tôi quyết định nghe theo lời bố mẹ và ra Hà Nội học tập.

Rồi tôi cũng ra trường và kiếm được công việc ở ngoài Hà Nội, nhưng cũng chính từ đây cuộc đời tôi lại bước sang một trang mới, với sự chia xa.

Tôi làm việc được thời gian, trong cùng một năm bà nội và bố tôi đều mất. Tôi nhớ lại khi bố tôi ra Hà Nội khám bệnh, khi biết mình bị bệnh nặng không thể qua khỏi. Bố tôi đã nói với chị em tôi: “Không được cho mẹ con biết vì không thể để cháy nhà hai đầu, cháy nhà hai đầu sẽ không dập được, nếu mẹ con biết tin bố như thế mẹ ở nhà một mình sẽ ngã gục xuống đấy". Mặc dù biết mình bị bệnh nặng như thế bố tôi không gục ngã, không bi quan, không cáu gắt vẫn cứ lạc quan để sống vẫn luôn nghĩ cho vợ và các con.

Chỉ khi có tình yêu thương chân thành xuất phát từ trái tim con người ta mới không nghĩ cho bản thân mà luôn nghĩ cho những người xung quanh.

Sau khi bố mất, mẹ con con tôi lo công việc cho bố xong, tôi lại ra ngoài Hà Nội làm việc chỉ còn mẹ tôi ở nhà một mình. Tôi ra Hà Nội được một thời gian, để mẹ ở nhà một mình thấy không an lòng, sợ mẹ suy sụp nhiều hơn.

Tôi đã quyết định từ bỏ công việc của mình đang làm và để về với mẹ, động viên tinh thần cho mẹ không để mẹ gục xuống. Tinh thần mẹ tôi lúc đấy suy sụp rất nhiều, có nhiều khi còn không ăn, chỉ khóc vì nhớ chồng, thương con.

Một thời gian sau, tinh thần mẹ tôi đã ổn định trở lại, tôi lại quyết định một lần nữa ra ngoài Hà Nội lập nghiệp với mong muốn đưa mẹ ra ngoài này để đoàn tụ với hai chị em.

Cuộc sống gia đình tôi lại bắt đầu chia xa, lại mỗi người một nơi. Khi xa mẹ như thế tôi đã phải nhờ anh em hàng xóm qua lại với mẹ, động viên, mẹ cố gắng vượt qua khó khăn.

Giờ ở xa mẹ, khi màn đêm buông xuống, không gian yên tĩnh, vắng lặng nhớ về mẹ nhiều hơn, nước mắt lại chảy. Có những lúc nhớ mẹ quá lại cầm điện thoại gọi về để nghe được tiếng mẹ thân thương.

Nhiều khi nghĩ tại sao mình khóc, có phải yêu quá mà khóc? Có phải thương quá mà khóc?

Cũng chính vì sự chia xa tôi mới hiểu được thể nào là tình yêu thương, về giá trị của nó, tôi càng trân trọng nó nhiều hơn. Tình cảm phải tự nguyện, xuất phát từ trái tim mình.

(Ký ức được ghi lại theo kỷ niệm của tác giả)

Phạm Duy

Loading...

Bình luận

Loading...

“Chơi phòng ngự chắc chắn, đội tuyển Việt Nam sẽ khiến Thái Lan mắc sai lầm”

Nếu chúng ta chọn lối đá đôi công, khác nào lấy sở đoản của chúng ta đấu sở trường của đối phương. Nên điều quan trọng là chơi chặt chẽ.

"Siêu kinh điển" Đông Nam Á sẽ được truyền hình trực tiếp trên những kênh nào?

Trận Việt Nam vs Thái Lan, bảng G vòng loại World Cup 2022 khu vực châu Á được truyền hình trực tiếp trên VTC1, VTC2, VTC3, VOV TV, VTV6...

Lộ diện đội hình của HLV Park Hang Seo đấu với tuyển thủ ngườiThái ở Mỹ Đình

HLV Park Hang Seo vừa chính thức chốt danh sách 23 tuyển thủ để đối đầu Thái Lan ở bảng G vòng loại World Cup 2022 vào 20h ngày 19/11.

Trọng Hoàng, Hùng Dũng được thầy Park lựa chọn đá SEA Games 30 cùng U22 Việt Nam

Chiến lược gia người Hàn Quốc đã chọn Hùng Dũng và Trọng Hoàng là 2 gương mặt quá tuổi cùng U22 Việt Nam đá SEA Games 30.