Pháp Luật Plus - Bức thư của nữ sinh trường Công an gửi bố nơi tuyến đầu chống dịch Covid-19 tại Bắc Ninh

Bức thư của nữ sinh trường Công an gửi bố nơi tuyến đầu chống dịch Covid-19 tại Bắc Ninh

0
Những ngày qua, bức thư của em Nguyễn Hà Nhung (SN 2002, là học viên lớp B10D52, Học viện An ninh nhân dân) gửi bố nơi tuyến đầu chống dịch tại Bắc Ninh đã gây xúc động đối với nhiều người.

Khác với sinh viên các trường đại học, học viện khác, sinh viên các học viện, trường Công an nhân dân không được về nhà trong những ngày dịch Covid-19 diễn biến phức tạp.

Để tạo cảm giác thân quen của những học viên mới, Đoàn Thanh niên Học viện An ninh nhân dân đã tổ chức cuộc thi “Cảm xúc tân sinh viên dành cho D52”.

Để bộc bạch nỗi lòng, cảm xúc với người bố - là một chiến sỹ Công an nhân dân nơi tuyến đầu chống dịch tại Bắc Ninh, cô sinh viên năm nhất Nguyễn Hà Nhung đã khiến nhiều người xúc động qua những dòng thư tay.

234561712_963508117822625_2373364528627000970_n

Nguyễn Hà Nhung đã ngưỡng mộ hình ảnh bố trong bộ quân phục màu xanh.

Pháp luật Plus xin đăng tải nội dung bức thư của Nguyễn Hà Nhung lan truyền mạng xã hội trong những ngày qua, để chúng ta thêm yêu, thêm tự hào về những chiến sỹ Công an nhân dân trong quá khứ, hiện tại và tương lai:

“Gửi bố của con, người chiến sĩ Công an nhân dân !

Khi nghĩ về một đời người, tôi thường nghĩ về rừng cây. Khi nghĩ về rừng cây, tôi thường nghĩ về nhiều người…

Bố kính yêu!

Chiều nay, khi con đứng gác, những lời ca quen thuộc trong bài “Một đời người, một rừng cây” chợt vang lên. Thoảng trong cơn gió nhẹ nhàng mát dịu, khúc ca chiều tháng Bảy gieo xuống lòng con bao suy tư về những người chiến sĩ Công an nhân dân, những người cùng đi với bố trên con đường bảo vệ Tổ quốc, về những thế hệ đã trưởng thành từ mái trường Học viện An ninh nhân dân anh hùng.

Trong những trải nghiệm đầu tiên của một cô tân sinh viên Học viện, con mới nhận ra và thấm thía những khó khăn, nhọc nhằn, những hy sinh thầm lặng mà bố chưa bao giờ kể đến. Chợt khóe mắt con cay cay, cổ họng con bỗng chốc nghẹn lại như có ngậm có ngùi. Bố à, con nhớ bố nhiều lắm…

Bố ơi,Mỗi khi con nhìn thấy gương mặt bố hằn lên vết mệt mỏi vì cả đêm phải trực bên chốt dịch, rồi khi con vô tình xem được đoạn video cậu bé lao ra cửa ôm chầm lấy người bố lâu ngày không gặp…những ngọn gió ngày xưa tưởng chừng như đã được cất gọn trong ngăn kéo kí ức bỗng ùa về, thổi vào trái tim con hơi thở lành lạnh, khiến trái tim con bất giác run lên trong vô thức.

Con nhớ những đêm giật mình tỉnh giấc trong tiếng nổ xe của bố vì công việc đột xuất, nhớ những chuyến công tác kéo dài cả tháng trời, con và mẹ chỉ có thể nghe giọng nói, nhìn thấy từng giọt mồ hôi của bố cùng nụ cười tươi rói qua màn hình điện thoại, trong nỗi nhớ khắc khoải da diết.

Con nhớ chú Xuân làm cùng đơn vị bố ngày trước. Con quý chú như người chú ruột của mình. Mỗi lần con lên cơ quan cùng bố, chú hay cùng con gom những bông hoa xà cừ rải đầy trước sân, tỉ mẩn xâu chúng thành chiếc vòng cổ, vòng tay xinh xắn.

Ấy vậy mà, mới xót xa làm sao, trong một lần truy bắt tội phạm ở cánh rừng biên giới, chú Xuân hy sinh. Thế nhưng, bố chỉ bảo rằng chú đã chuyển sang đơn vị khác, bố đã không kể sự thật để con đỡ buồn, để tránh cho con khỏi nỗi sợ hãi mỗi khi bố phải đi xa.

Con biết chuyện đã lâu nhưng con đã không níu lấy tay bố đòi bố ở lại, con chỉ âm thầm khóc mỗi khi nhớ chú thôi, trong những cơn mơ của con chú Xuân vẫn nghiêm trang trong bộ quân phục xanh lý tưởng, anh dũng và oai hùng. Trong tâm tưởng của con, nhất định bố sẽ trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ, nhất định bố sẽ về nhà với mẹ và con, bố nhỉ?

Bố biết không, nhờ lớn lên trong những kí ức ấy, con đã ấp ủ ước mơ trở thành một cô công an thật mạnh mẽ, kiên cường, nối tiếp sự nghiệp vẻ vang của bố, giúp cho mỗi mái nhà được yên ấm, xã hội được bình yên, ổn định, để bố có thể về ăn cơm nhà nhiều hơn, có nhiều thời gian để ở bên mẹ và con hơn.

Ước mơ ấy vẫn luôn là ngọn lửa động lực nhen nhóm trong tim con, thôi thúc con phấn đấu từng ngày, nỗ lực học tập, thi đỗ vào mái trường mang tên Học viện An ninh nhân dân. Con nhớ giây phút nhận giấy báo trúng tuyển trong niềm xúc động vỡ òa, bố đã đùa rằng: “Từ nay hai bố con mình là đồng chí, đồng đội rồi đấy!”. Ôi, hai từ “đồng chí” nghe sao mà thiêng liêng, tự hào đến thế !

Đi qua năm học đầu tiên với bao cảm xúc thăng trầm, bao trải nghiệm mới mẻ, con đã phần nào hiểu được những gian truân, vất vả, sự hy sinh thầm lặng của bố, cũng như bao cán bộ, chiến sĩ trong lực lượng Công an nhân dân trên mọi miền Tổ quốc. Nhưng bố ơi, những gian truân, vất vả ấy không làm con gái của bố chùn bước đâu.

Năm đầu tiên dưới mái trường Học viện, trong trạng thái giãn cách xã hội vì dịch bệnh, dù không được về nhà, dù nỗi nhớ nhà, nhớ bố mẹ vẫn luôn thường trực giăng mắc trong lòng con nhưng không hề làm con nản chí. Con đã có những tháng ngày không ồn ào, vội vã. Đó là những khoảng lặng của cuộc sống để con có cơ hội nhìn lại quá khứ và nhận lãnh trách nhiệm tương lai, để con tự hỏi chính mình và trả lời bằng hành động.

Con thương bố, con thấy cảm phục người hùng của trái tim con và những người đồng chí đồng đội của bố đang trên chiến hào đương đầu, đấu sức, đấu mưu, đấu trí với tội phạm, đẩy lùi những mảng màu xám đen trong xã hội để cuộc sống của nhân dân thêm tươi sáng hơn.

Bố à,Có một điều mà con vẫn chưa có cơ hội bày tỏ trực tiếp với bố. Trong lá thư đầu tay gửi tới bố ở quê nhà, con muốn nói rằng, con vẫn luôn tự hào vì có người bố là chiến sĩ Công an, luôn tự hào vì được là con gái của bố. Con nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ gia đình mình rất nhiều.

Con mong ngày dịch bệnh lùi xa, con sẽ được về nhà, trong vòng tay yêu thương của bố mẹ, con sẽ kể cho bố nghe những câu chuyện của cô sinh viên năm nhất, con tin với đôi chân vững chãi của bố con mình, và những cô chú, anh chị trên cùng lý tưởng, đất nước mình sẽ sớm khỏe mạnh trở lại, sáng mãi trường ca chiến thắng hào hùng, bố nhỉ?

Yêu bố, Con gái - Nguyễn Hà Nhung”.

z2689815586044_fab3b2db48353de4c0843ad70c10ccf4

Nữ sinh Nguyễn Hà Nhung. Ảnh: NVCC

Chia sẻ với PV Pháp luật Plus, nữ sinh Nguyễn Hà Nhung cho biết: “Bố là Thượng tá Nguyễn Văn Muôn, hiện đang công tác tại Công an tỉnh Bắc Ninh. Thời gian vừa qua, dịch Covid-19 tại tỉnh Bắc Ninh diễn biến phức tạp nên bố em cùng đơn vị tăng cường đi chống dịch.

Em rất lo lắng và nhớ bố vì khá lâu rồi em chưa về nhà, qua cuộc thi của trường Học viên An ninh nhân dân tổ chức, em đã có cơ hội viết lên bức thư để dành tặng cho bố và tất cả những chiến sĩ đang ở tuyến đầu chống dịch”.

“Em biết rằng, dù bố không nói bản thân mệt mỏi hay vất vả nhưng có lẽ, điều đó đã thể hiện trên mái tóc bạc phơ của mình” - Nguyễn Hà Nhung cho hay.

Được biết, từ nhỏ, cô bạn Nguyễn Hà Nhung đã ngưỡng mộ hình ảnh bố trong bộ quân phục màu xanh và có ước mơ trở thành nữ chiến sỹ Công an nhân dân.

 

Hùng Tâm

Loading...

Bình luận

Theo dõi Pháp Luật Plus

“Kỳ quan miền nhiệt đới” MerryLand Quy Nhơn và những trải nghiệm hiếm có trong đời

“Thành phố bán đảo” MerryLand Quy Nhơn đang mang đến cho thành phố biển Quy Nhơn lớp lớp những trải nghiệm, những màu sắc mới ngày càng hấp dẫn...

Học vấn và gia thế "khủng" của thí sinh Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2022

Không chỉ nổi bật về nhan sắc, một số thí sinh Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2022 còn gây chú ý khi sở hữu thành tích học tập ấn tượng.

Xúc động nhạc phẩm ngợi ca các bác sĩ tại bệnh viện Lê Văn Thịnh

Nhận thấy sự thân thiện, nhiệt tình đến từ các bác sỹ, y tá, nhạc sỹ Hồ Hưng Dũng đã sáng tác ca khúc “Yêu Bệnh viện Lê Văn Thịnh”.

Thượng tọa Thích Nguyên Thành được tái suy cử Trưởng ban Phật giáo tỉnh Thái Nguyên

Sau khi BTS GHPGVN tỉnh Thái Nguyên nhiệm kỳ IV tuyên bố miễn nhiệm, Trung ương GHPGVN đã lấy ý kiến Đại hội về thành phần nhân sự nhiệm kỳ V...

Xem thêm

Thế giới Facebook