Có đi qua đạn bom mới thấy quý phút giây đoàn tụ. Có sống giữa lằn ranh sống chết mới thấy trân trọng hòa bình. Họ - những người lính từng vào sinh, ra tử, mang trong mình những thương tích của chiến tranh lại càng thổn thức, bồi hồi hơn khi được đón Tết, chào giao thừa giữa thời bình.



“Còn bao nhiêu ngày nữa thì đến Tết, các cô chú nhỉ?”

Những ngày này, khuôn viên Trung tâm Điều dưỡng thương binh Kim Bảng (tỉnh Hà Nam) khoác lênmộtmàu áomới, không khí cũng nhộn nhịp và hối hả hơn. Các cán bộ, y, bác sĩ, nhân viên y tế mỗi người một tay, cố gắng hoàn tất những khâu chuẩn bị để các thương, bệnh binh cùng thân nhân được đón cái Tết ấm áp, đủ đầy.

Thấy chúng tôi về thăm, thương binh Bùi Ngọc Trung (56 tuổi, quê Hà Nội) đang nhẩm tính gì đó bỗng đứng bật dậy: “Còn bao nhiêu ngày nữa thì đến Tết, các cô chú nhỉ?”, trên gương mặt không giấu nổi sự hân hoan, mong chờ, ra là đang đếm ngược thời gian đón năm mới.

lVới những nhân viên y tế, chăm sóc những người có công là góp phần nhỏ sức lực để báo đáp những người đi trước.

lVới những nhân viên y tế, chăm sóc những người có công là góp phần nhỏ sức lực để báo đáp những người đi trước.

Là người đã gắn bó với các thương, bệnh binh tại Trung tâm 25 năm nay, Điều dưỡng trưởng khoa điều trị iii Đỗ Thị Thúy tâm sự: “Ngày nào cũng thế, tuy thần kinh không còn ổn định, nhưng lúc nào tỉnh hơn, thấy chúng tôi mua đào, mua quất, thấy có các đoàn về thăm, là các bác biết ngay sắp đến Tết, rồi lại háo hức hỏi như vậy”.

Chẳng phải tự nhiên mà họ - những thương binh lại mong chờ Tết đến thế. Là bởi họ biết, Tết sẽ được về nhà, được đoàn tụ với gia đình, được quây quần bên những người thân yêu. Vậy nhưng, cũng có những người, dù gia đình rất muốn để họ ở nhà lâu hơn, nhưng di chứng của chiến tranh đã khiến tinh thần họ bất ổn, chẳng thể hòa nhập với những thứ mới, dễ quậy phá, buồn nhất là không thể nhận ra gia đình và những người thân của mình nữa. Dường như họ đã quen với sự yên bình, giản dị, với không gian trong lành, với những người đồng đội, với sự chăm sóc của các nhân viên y tế tại Trung tâm.

Thậm chí, có thương binh còn khẳng định “ở đây thôi, nhất quyết không về”, khi được chúng tôi hỏi Tết có muốn về nhà không? Đúng là không dễ dàng gì để chăm sóc những người vừa có tuổi, vừa mang trong mình nhiều đau đớn, bệnh tật đến vậy, tình thương thôi là chưa đủ, phải gắn bó đủ lâu mới có thể hiểu và chăm sóc tốt được cho các bác, các chú.

Nơi đâu cũng là nhà

Theo ông Nguyễn Minh Tuấn - Giám đốc Trung tâm Điều dưỡng thương binh Kim Bảng, Trung tâm hiện đang chăm sóc 113 thương, bệnh binh. Hầu hết đều là những người có sức khỏe yếu, chấn thương sọ não, nhiều thương, bệnh binh hay bệnh nhân da cam phải cần sự chăm sóc, phục vụ đặc biệt của các hộ lý, nhân viên y tế.

“Thấu hiểu những hy sinh lớn lao của thế hệ đi trước, chúng tôi luôn nhắc nhở nhau phải quan tâm, chăm sóc và điều trị cho các bác như người thân. Hơn cả trách nhiệm của chiếc áo blouse trắng khoác trên mình, phải có tình thương, sự tận tụy của người làm công tác y tế. Công việc của chúng tôi đặc biệt vì những bệnh nhân cũng đều là những người vô cùng đặc biệt”, ông Tuấn chia sẻ thêm.

Chính vì vậy mà Tết ở đây lúc nào cũng được trang hoàng, ấm áp. Cũng có cành đào, đèn lồng, câu đối, có cả hoạt động gói bánh chưng để những thương, bệnh binh không phải thiếu thốn bất cứ thứ gì. Phòng sinh hoạt chung cũng có mâm ngũ quả, bánh kẹo, có đủ các loại hoa nhiều màu sắc... làm không khí Tết lúc nào cũng nhộn nhịp, vui tươi.

Gian nhà được cấp riêng trong Trung tâm cho gia đình anh Nguyễn Xuân Ngọc và chị Nguyễn Thị Hợi cũng đã ngập tràn sắc xuân. Anh Ngọc từng là cán bộ quân y, trong một lần cứu chữa cho đồng đội trong hầm thì bị đánh bom, dẫn đến bị chấn thương, nhiễm chất độc da cam. Cùng chồng và cô con gái nhỏ đón Tết trong căn nhà riêng, chị Hợi dựng một chiếc bàn thờ nhỏ, cũng chuẩn bị tươm tất các đồ Tết để thắp hương dâng lên. Không chỉ các thương, bệnh binh, với những nhân viên y tế, họ cũng có những ngày không ngủ như vậy.

Y sĩ Lê Quang Đoan - Trưởng khoa điều trị cho biết: “Ngoài việc lo Tết cho bệnh nhân, cán bộ, y, bác sĩ ở Trung tâm còn phải luôn luôn sẵn sàng túc trực, theo dõi, lên đường bất cứ lúc nào, vì các bác là những người sức khỏe yếu, chỉ cần chuyển bệnh là phải đi bệnh viện ngay. Khó khăn là vậy, nhưng lúc nào chúng tôi cũng tự hào về công việc của mình”.

Có thể bạn quan tâm

Gửi bình luận

Yêu cầu phải nhập đủ các thông tin có dấu (*).