Thi thể không toàn thây của cô gái xinh đẹp hé lộ tội ác của gã tài xế đồi bại

0
Từ câu chuyện này, bài học cho mỗi người là không nên tin tưởng vào người lạ mà mình không hiểu biết. Khi gặp nguy hiểm phải khéo léo tìm cách thoát thân, tự bảo vệ mình.

Đầu tháng 8/2011, một lãnh đạo công ty khoáng sản lớn của tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc) bỗng nhiên nhận được một hộp quà.

Khi mở ra, ông kinh hoàng phát hiện bên trong là một ngón tay và hai cái tai người. Sau đó không lâu, tại một hồ thủy điện, người dân phát hiện thi thể một cô gái mất hai tai và ngón tay. Vậy cô gái trẻ này là ai? Tại sao cô lại bị sát hại dã man như vậy?

Mất mạng từ việc đi cùng xe. (Hình minh họa)
Mất mạng từ việc đi cùng xe. (Hình minh họa)

Dây oan từ việc đi cùng xe

Vương Hân (22 tuổi, quê tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc), tháng 7/2009, Hân tốt nghiệp đại học rồi xin về làm tại một công ty ở cách nhà vài chục cây số.

Mỗi cuối tuần Hân đều bắt xe về quê nghỉ ngơi. Chiều thứ Sáu một ngày tháng 9/2009, cũng như mọi lần, sau khi hết giờ làm, Hân lại vội vã ra nhà chờ xe.

Lúc này, trời đang mưa nên khi ra đến nơi thì người Hân đã gần như ướt hết khiến nội y đều lộ ra dưới lớp áo mỏng. Lúc này, người đến chờ xe ngày càng đông, nhưng hơn nửa tiếng đồng hồ sau vẫn chưa thấy xe tới khiến Hân cảm thấy vô cùng ái ngại.

Đúng lúc này, một chiếc xe con đỗ ngay trước nhà chờ, người lái xe đẹp trai kéo cửa kính xuống hỏi xem có ai muốn đi cùng hay không?

Có 3 cô gái nhanh chóng lên xe ngồi vào ghế sau. Lái xe chỉ thu mỗi người 30 tệ, đắt hơn xe khách 10 tệ, Hân cũng muốn đi nên ngồi vào ghế phụ. Trong lúc nói chuyện, Hân được biết chủ xe tên Triệu Cương, hơn Hân 5 tuổi, hiện đang làm việc tại một công ty khoáng sản.

Do Cương cũng làm việc xa nhà nên mua xe để tiện đi lại. Năm 2008, sau khi kết hôn không lâu, vợ Cương phàn nàn tiền lương của Cương quá ít, không đủ chi tiêu nên gợi ý chồng khi đi làm về thì tìm người đi cùng, kiếm thêm chút tiền bù vào chi phí xăng dầu.

Khi về đến huyện, mấy cô gái xuống xe. Do nhà Hân và Cương ở cùng một đường, cánh nhau không xa, nên trước khi về, Hân xin số điện thoại của Cương nói tuần nào cũng về nên muốn đi cùng Cương, đi xe khách vừa bẩn vừa phải đợi lâu không tiện.

Cương cho Hân số điện thoại, đồng thời hứa sẽ chỉ lấy bằng giá xe khách vì từ giờ trở đi Hân sẽ là khách quen của mình. Từ đó về sau, cuối tuần nào, Hân cũng về quê cùng xe Cương. Hai người trở nên thân thiết.

Nhiều khi không bắt được thêm khách nên chỉ có hai người. Hân vốn là người hoạt bát, vui vẻ, hay kể những chuyện vui trong công việc khiến Cương rất thích thú.

Không những vậy, Hân còn giúp Cương giới thiệu bạn bè đồng nghiệp đi xe của Cương. Dần dần, tiếp xúc lâu, Hân phát hiện ra dường như trong cuộc sống Cương có điều gì đó không vui. Bởi mỗi khi có nhiều khách, Cương thường không nói gì, thái độ hết sức lạnh nhạt.

Nhưng nếu chỉ có mình cô thì Cương lại trở thành con người hoàn toàn khác, thổ lộ hết những chuyện không như ý trong cuộc sống.

Tài xế yêu đơn phương khách

Lễ Noel 2009, hai người lại hẹn nhau cùng về. Hết giờ làm, Hân có việc ra muộn nhưng Cương vẫn kiên nhẫn chờ ở cổng. Cương tuy mới cưới vợ một năm nhưng thời gian ấy dài như một thế kỷ.

Bởi khi chưa kết hôn thì vợ Cương ngoan ngoãn, hiền lành, nhưng lấy nhau xong dường như cô ta thay tính đổi nết, thường xuyên gây chuyện vì những điều hết sức nhỏ nhặt nhưng gốc rễ đều liên quan đến một chữ “tiền”.

Nhìn thấy Hân đi ra, Cương cảm thấy Hân xinh đẹp lạ thường nên bất giác ngẩn người, sau đó luôn miệng khen Hân xinh đẹp khiến cô rất vui. Hân nói đùa rằng có thể lần gặp đầu tiên hôm trời mưa đã khiến Cương có ấn tượng không tốt về mình.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, quen được Cương quả là điều may mắn và hạnh phúc. Trên đường về, cả hai cười nói rất vui vẻ.

Tết 2010, Hân muốn về quê ăn tết, nghĩ thời điểm này xe khách sẽ rất đông người, hơn nữa mình đồ đạc lỉnh kỉnh túi to, túi nhỏ thế này, quãng đường về quê sẽ là một cực hình nên Hân gọi điện thử cho Cương xem thế nào, liệu có còn chỗ cho mình về hay không?

Kỳ thực, lúc đó Cương đã được nghỉ tết từ trước và đang ở nhà nhưng nhận điện thoại của Hân lại vẫn trả lời rằng chưa được nghỉ. Hiện vẫn ở cơ quan trực ban, khoảng 1 tiếng nữa mới về, nếu Hân có thể đợi được thì Cương sẽ qua đón.

Tắt điện thoại, Cương liền nói dối vợ rằng ở cơ quan có chút việc gấp nên phải đến giải quyết rồi lái xe đi đón Hân. Về đến nhà Hân, nhìn đồ đạc của Hân khá nhiều nên Cương xuống xe giúp Hân xách lên nhà.

Cha mẹ Hân mở cửa, vội bảo Cương vào nhà nghỉ ngơi uống nước. Nhưng Hân lại lấy 20 tệ trả tiền xe cho Cương rồi nói với cha mẹ rằng Cương phải về nhà vì vợ Cương vẫn đang đợi. Cương nghe vậy trong lòng hụt hẫng, luống cuống một lát rồi nhận tiền ra về.

Trên đường đi, Cương cảm thấy vô cùng buồn bã. Khoảng nửa năm sau đó, Hân không chủ động liên hệ cho Cương, Cương cũng không tiện gọi cho Hân nên cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Cương biết trước cửa công ty Hân làm việc có một trạm xăng nên Cương thường cố tình đến để đổ. Nhiều lần như vậy nhưng vẫn không gặp được Hân.

Một ngày tháng 8/2010, Cương đang đổ xăng thì bất ngờ nhìn thấy Hân vui vẻ khoác túi ra cổng công ty rồi lên ngồi ôm eo một chàng thanh niên đi xe máy. Cương liền đi theo và phát hiện đối phương đưa Hân về nhà.

Ngày hôm sau, Cương đứng quan sát từ đằng xa lại thấy người thanh niên hôm trước đón Hân. Cương liền lái xe đến cạnh hai người, giả bộ vô tình gặp nên hỏi Hân: “Lâu quá không gặp, gần đây em không về nhà nữa à?”. Hân cười đáp mình vẫn về.

Lúc này, chàng thanh niên bên cạnh Hân tỏ ra có vẻ không vui, trợn mắt nhìn Cương một cái. Cương vẫn cười lại nói với Hân khi nào muốn về thì cứ gọi cho mình.

Tưởng đã dứt, ai ngờ phận không tha

Việc Hân không liên hệ với Cương nữa quả thực là do cô đã có bạn trai. Thời gian đó, lần nào Hân về nhà cũng đều do người này chở xe máy về hoặc tự đi xe khách.

Lúc đầu, Hân cảm thấy đi xe máy rất lãng mạn, nhưng lâu dần Hân không chịu được nên cảm thấy đi ô tô vẫn thoải mái hơn, đồng thời bảo bạn trai rằng lần sau muốn đi xe của Cương.

Nhiều lần Hân bày tỏ suy nghĩ như vậy khiến người bạn trai tức giận nói: “Ai chẳng biết đi ô tô riêng thì thoải mái hơn, nhưng em một thân một mình đi với anh ta như vậy không sợ người ta dị nghị lời ra tiếng vào à?”.

Hân cũng tức giận phản ứng lại, nói mình và Cương chẳng có gì, anh ta lái xe còn mình trả tiền, anh ta dám làm gì? Hai người vì chuyện này mà cãi nhau qua lại, không lâu sau thì chia tay.

Khoảng cuối tháng 10, sau khi chia tay bạn trai, Hân chủ động gọi cho Cương nói muốn đi cùng Cương về quê. Trên xe, Cương hỏi bạn trai Hân đâu thì cô đỏ mặt cho biết mình đã chia tay vì bạn trai quá hẹp hòi.

Cương an ủi nói loại đàn ông như vậy thì chia tay cũng không có gì đáng tiếc, chắc tại anh ta xem nhiều phim truyền hình dài tập quá. Câu nói hài hước này khiến Hân phá lên cười, nói vì Cương là người đàn ông trượng nghĩa như vậy nên từ nay về sau sẽ vẫn đi xe của Cương.

Trước tết 2011 một ngày, Hân được nghỉ nên lại gọi Cương đón mình về. Hôm đó Cương cũng ở nhà nên nói dối vợ rằng đi ăn cơm với một người khách quen, muộn một chút mới về.

Vợ Cương thấy vậy không khỏi nghi ngờ nên gọi em trai lái xe đi theo Cương và chứng kiến cảnh Cương đón Hân. Lửa ghen bùng nổ, vợ Cương vô cùng tức giận liền lập tức xuống xe tiến lại tát Hân một cái đau đớn, Cương vội vàng lôi vợ về.

Hân cảm thấy vô cùng tủi nhục, bởi kỳ thực trước đó Hân đã phát hiện ra dường như Cương có tình cảm với mình.

Bây giờ bị vợ Cương hiểu lầm, Hân không muốn làm ảnh hưởng hạnh phúc gia đình người khác nên ngay hôm đó Hân xóa số điện thoại của Cương.

Đồng thời, cũng không muốn nghe Cương giải thích gì nữa. Còn Cương cũng ôm trong lòng một nỗi bực dọc không biết phải trút vào đâu.

Cương nghĩ, mình đối xử với Hân không tệ bạc, vậy mà cô ta lại trở mặt với mình một cách nhanh chóng như vậy. Ngoài ra, trong công việc, Cương cũng thường xuyên bị ông chủ phê bình nên tâm trạng càng thêm buồn chán.

Gây tội ác kinh hoàng

Ngày 10/8/2011, hôm đó trời mưa to, Cương phải làm ca tối, do ăn cơm sớm nên khoảng gần 5h chiều đã ra khỏi nhà. Vừa đi vừa nghĩ về công việc gần đây không được thuận lợi, theo thói quen Cương lái xe đến trạm đổ xăng trước cổng công ty Hân.

Lúc này khoảng hơn 6h tối, từ bên này đường, Cương thấy Hân đang cầm chiếc ô đi ra, vừa đi vừa gọi điện thoại mắt nhìn quanh, dường như đang gọi xe. Cương ngồi quan sát Hân, khoảng hơn 10 phút trôi qua nhưng vẫn không có chiếc xe nào xuất hiện.

Cương thấy vậy liền chạy đến đỗ trước mặt Hân, hạ cửa xe hỏi Hân muốn đi đâu để mình đưa đi một đoạn. Hân không trả lời, cũng không nhìn mà quay mặt sang một bên. Cương nói hình như Hân đang có việc gấp, trời lại mưa to như vậy, muốn đợi xe chắc là rất khó.

Nếu Hân không đi thì mình sẽ đón người khác. Hân nghe xong do dự một lát rồi lên xe. Trời càng lúc càng mưa to, Cương nhanh chóng lái xe ra ngoại thành, trên đường cả hai đều trầm ngâm không ai nói với ai câu nào.

Cuối cùng Cương không nhịn được thêm nên hỏi tại sao Hân không trả lời điện thoại của mình. Đồng thời xin lỗi về việc hôm trước vợ Cương hiểu lầm, mong Hân đừng giận. Hơn nữa về sau Cương cũng đã giải thích rõ ràng với vợ rồi.

Hân đỏ mặt nói mình không muốn vợ chồng Cương mâu thuẫn nên tốt nhất là tránh đi thì hơn. Tiếp đó lại là sự im lặng, phải một lúc lâu sau Hân mới mở lời cho biết sắp tới mình cũng định mua xe, có lẽ lần này cũng là lần cuối cùng đi cùng với Cương.

Cương nghe xong cảm giác sắp mất đi một thứ gì đó nên hơi thở trở nên gấp gáp. Đến một chỗ chờ đèn đỏ, Cương dừng xe rồi quay sang nắm tay Hân, Hân vội vã tránh sang một bên rồi hỏi Cương định làm gì? Cương lo lắng nói chẳng lẽ Hân không nhận ra mình thích Hân hay sao?

Hân nói Cương hiểu lầm mình rồi, Hân không có tình ý gì với Cương cả. Tuy nhiên, Cương vẫn nắm chặt tay Hân không chịu bỏ ra còn nhoài người ra ôm hôn cô.

Do không gian trong xe khá nhỏ, Hân không không thể tránh được nên mở cửa xe nói nếu Cương còn tiếp tục như vậy thì mình sẽ xuống xe. Cương liền tức giận: “Xuống thì xuống, trả tiền đây!”. Hân lấy ra 20 nhân dân tệ đưa cho Cương.

Cương cho biết, Cương chở Hân lâu như vậy nên số tiền đó không đủ. Hân tiếp tục lấy ra 100 tệ. Lúc này Cương hằm hằm nét mặt không nói năng gì rồi túm tóc kéo Hân vào lòng mình. Cương lấy ra một con dao nhọn kề vào cổ Hân nói nếu chống cự sẽ đâm chết cô.

Hân sợ hãi không dám động đậy, luôn miệng xin tha. Một lát sau, Cương liền bỏ dao sang một bên cho Hân ngồi dậy, hai người hoàn toàn im lặng không ai nói gì.

Cương sợ Hân sẽ kể chuyện này với mọi người nên dùng lời lẽ nhẹ nhàng thanh minh rằng, mình làm như vậy là do hôm nay tâm trạng không được tốt. Cương không muốn về nhà nữa nên sẽ chở Hân về cơ quan. Hân nước mắt ngắn dài sợ hãi nên đành phải nghe theo.

Trên đường về, Cương nghĩ đây có thể là lần cuối cùng ở bên cạnh Hân nên không nỡ để Hân về. Vậy là, Cương thay đổi ý định, nói mình không muốn về cơ quan mà muốn tìm chỗ lên mạng và muốn Hân đi cùng mình. 

Hân sợ làm đối phương nổi giận sẽ xảy ra chuyện bất trắc nên ngậm nước mắt chấp nhận. Xe chạy quay lại theo đường cũ, Hân không ngừng khóc thút thít.

Càng nghĩ, Cương càng cảm thấy đầu óc mông lung, bởi mình đi cùng với Hân suốt mấy năm như vậy, lại phải chịu nhiều giày vò về mặt tình cảm mà đối phương lại vô tâm như vậy khiến Cương vô cùng tức giận.

Ý định nảy sinh trong đầu lúc đó, Cương rất muốn chiếm hữu người con gái này mãi mãi. Đến quán internet nhưng quán đã đóng cửa nên Cương bảo Hân đi leo núi với mình.

Thực chất Cương chỉ muốn kéo dài thời gian để tìm một nơi vắng vẻ. Hân sợ hãi lấy lý do ngày mai còn phải đi làm nên muốn về sớm.

Cương đảm bảo trước 8h sáng sẽ trả Hân về công ty. Phần vì sợ hãi, phần hi vọng Cương nói thật nên Hân gật đầu đồng ý. Hơn nữa, Hân cho rằng mình và Cương đã khá thân quen, cho dù thế nào đi nữa thì Cương cũng không dám hại mình.

Do đó, cô đã bỏ qua nhiều cơ hội để tự cứu mình và hoàn toàn không biết bản thân đang rơi vào nguy hiểm. Lúc này, ngoài trời mưa đã tạnh, khi qua một con đập thủy điện, Cương nói với Hân, hồi học đại học Cương thường đến đây chơi vì phong cảnh rất đẹp.

Ban đêm chắc chắn càng đẹp hơn, hai người xuống dưới một chút. Khi đến một cây cầu gần đập, Cương liền đỗ xe rồi đưa Hân xuống ngắm cảnh. Xung quanh nơi này tuyệt nhiên không có một bóng người. Hai người đi bộ đến khu bãi trồng ngô, lúc này Cương nhào đến cưỡng bức Hân.

Hân cố gắng phản kháng nhưng không thể thoát khỏi gã đàn ông sức vóc. Sau khi thỏa mãn thú tính, Cương nghĩ mình ra tay với một người quen biết như vậy e rằng khó thoát khỏi lưới pháp luật nên quyết định phải trừ bỏ mối lo về sau.

Trong đầu Cương xuất hiện những suy nghĩ độc ác, nhân lúc Hân không đề phòng, hắn liền dùng tay bóp cổ Hân. Khi xác định Hân đã tử vong, Cương liền đem thi thể cô kéo vào bãi ngô, lấy đá cho vào túi xách và quần áo của Hân, sau đó vứt xác Hân xuống hồ.

Lúc này, Cương hoàn toàn mất hết lý trí, trong đầu lại nghĩ đến thời gian gần đây thường xuyên bị lãnh đạo chê trách nên nghĩ ra một kế hoạch trả thù sặc mùi xã hội đen giống như trong phim. Cương quyết định cắt ngón tay út và hai tai Hân, cho vào túi nilon để gửi cho lãnh đạo.

Sau đó Cương mới vứt xác Hân xuống hồ thủy điện rồi rời khỏi hiện trường. Chiều 14/8, người dân phát hiện thi thể một phụ nữ nổi trên hồ nên lập tức báo cảnh sát.

Do nước hồ khá sâu, hai bên là vách đá khá hiểm trở nên phải mất 4 tiếng cảnh sát mới vớt được thi thể nạn nhân. Qua khám nghiệm pháp y cho thấy, đây là một vụ giết người vứt xác phi tang.

Sau khi xác định nhân thân và hàng loạt các biện pháp nghiệp vụ, cuối cùng cảnh sát đã xác định được đối tượng nghi vấn là Triệu Cương. Sáng 22/8, tổ chuyên án tìm đến cơ quan nơi Cương làm việc để tìm hiểu quy luật hoạt động của anh ta.

Chiều hôm đó, cảnh sát đã bắt được Cương. Tại cơ quan điều tra, Cương đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình như trên. Ngoài ra, Cương còn khai thêm rằng, cách đó một năm, Cương cũng cưỡng bức hai người phụ nữ đơn thân là khách đi xe của Cương.

Tuy nhiên, do họ không nhớ rõ biển số xe, cũng không biết Cương là ai nên sau khi báo cảnh sát vẫn chưa tìm được hung thủ. Triệu Cương sau đó đã phải trả giá cho những tội lỗi mình gây ra bằng bản án cao nhất của pháp luật.

Trong câu chuyện trên, con quỷ đội lốt người Triệu Cương ở bên cạnh Hân 3 năm trời nhưng nạn nhân không hề hay biết. Đồng thời, khi hung thủ lộ rõ bản chất nhưng Hân vẫn không ý thức được phải tự cứu mình, ngược lại nghe theo sự dụ dỗ của hắn để rồi phải nhận một kết cục thảm thương.

Điều này khiến người ta không khỏi tiếc nuối cho cô gái trẻ. Vì vậy, từ câu chuyện này, bài học cho mỗi người là không nên tin tưởng vào người lạ mà mình không hiểu biết. Khi gặp nguy hiểm phải khéo léo tìm cách thoát thân, tự bảo vệ mình.

Duy Cường

Bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Theo dõi Pháp Luật Plus

Diễn viên Mạnh Trường: “Tôi hoàn toàn bị thuyết phục khi khám phá hành trình sữa học đường”

Diễn viên Mạnh Trường mong sẽ có nhiều hơn nữa trẻ em khắp cả nước được thụ hưởng chương trình sữa học đường.

Đắk Nông: Hội thi thể thao các dân tộc thiểu số toàn quốc lần thứ 11 khu vực 2 năm 2019

Hội thi thể thao các dân tộc thiểu số toàn quốc lần thứ 11,khu vực 2 năm 2019 được tổ chức tại Trung tâm huấn luyện và thi đấu tỉnh Đắk Nông.

Tuyển Việt Nam và World Cup 2022: Thầy Park nói cấm sai...

Tuyển Việt Nam nuôi giấc mộng World Cup 2022, nếu FIFA tăng từ 32 lên 48 đội. Nhưng cánh cửa ấy dường như khép lại với thầy trò HLV Park Hang Seo...

Ra mắt ứng dụng đọc báo kết hợp mạng xã hội trên App Cộng đồng dân sinh

Ngày 28/5/2019 tới đây, Công ty Cổ phần truyền thông Dân sinh Việt Nam sẽ chính thức ra mắt App Cộng đồng dân sinh.