Pháp Luật Plus - Chức vụ càng cao, đức càng phải lớn

Chức vụ càng cao, đức càng phải lớn

0
Làm trái với luân thường đạo lý, quy luật tự nhiên thì sẽ nhanh chóng nhìn thấy sự tiêu vong; đức chẳng tương xứng với vị trí của mình thì chắc chắn sẽ có tai ương. Người có chức vụ càng cao lại càng phải có đức lớn. Nếu không, hậu họa sẽ vô cùng khủng khiếp.
a

 

Cuộc đời của trùm phát xít

Trên tờ Bild (Đức) công bố tư liệu của nhà sử học Đức - Joachim Fest (đã mất tháng 9/2006) về những ngày cuối cùng trong boong-ke của trùm phát xít Adolf Hitler. Đó là những giây phút lo sợ, hoang mang đến cùng cực nhưng cũng thể hiện rõ bản chất nhất của Hitler.

10h30' ngày 20/4: Hitler tròn 56 tuổi, vì thế tại văn phòng của quốc trưởng quy tụ các quan chức hàng đầu của Đế chế thứ III. Phát biểu một cách ngắn gọn, Hitler đi vòng quanh,nghe những lời chúc tụng, bàn tay run rẩy bắt tay mọi người.

8h00' ngày 21/4: Hitler dậy muộn hơn thường lệ 2 tiếng. Hắn chú ý đến tiếng pháo của Hồng quân. "Có việc gì thế? Tiếng súng ở đâu vậy? Chẳng lẽ người Nga đã tiến gần như thế!" - hắn gào thét trong hoảng loạn. Hitler gọi điện nhưng không ai trả lời và bằng giọng nói yếu ớt, hắn nói đúng một từ: "Phản bội". 15h20' ngày 30/4: Hitler và Eva đi vào văn phòng của hắn.

Gần15h30', nữ thư ký Truadel Yunge nghe thấy một tiếng súng nổ.Hitler chết ngồi trên ghế sô-pha, mắt mở trừng. Bên thái dương phải của hắn có lỗ thủng to bằng đồng xu, ngay cạnh đó là khẩu súng ngắn Walther. Thoạt đầu Hitler uống ống thuốcđộc và sau đó bắn vào đầu mình.

Cạnh đó là xác Eva (chết trong tư thế ngồi co chân lại) trong bộ váy xanh với đôi môi được trang điểm. Bà ta cũng uống thuốc độc. Xác Hitler và Eva được viên sĩ quan tùy tùng Guensche và tài xế riêng của hắn là Kempka mang ra khỏi boong-ke đốt cháy.

Xăng được tưới đẫm hai thi thể, ngọn lửa bùng lên phủ kín xác của Hitler và người đồng hành cùng hắn vào cõi chết… Hitler sinh năm 1889. Thời trẻ, khi còn ở Áo, Hitler muốn trở thành một họa sĩ, nhưng chưa từng được thành công. Về sau, Hitler trở thành một người theo chủ nghĩa dân tộc Đức cấp tiến. Là Thủ tướng Đức từ năm 1933, là "Lãnh tụ và Thủ tướng đế quốc", Hitler đã gây ra Chiến tranh thế giới thứ hai, thúc đẩy một cách có hệ thống quá trình tước đoạt quyền lợi và sát hại khoảng sáu triệu người Do Thái châu Âu (Thảm họa Holocaust)…

Hậu quả mà Hitler gây ra với nhân loại là vô cùng lớn. Trái ngược lại với con người quyền cao nhưng độc ác đó là Oskar Schindler. Là một thành viên của Đảng Quốc xã, Schindler điều hành một nhà máy sản xuất men sứ ở Krakow trong suốt thời kỳ Đức chiếm đóng Ba Lan, sử dụng lao động của khu ổ chuột Do Thái gần đó. 

Khi khuổ chuột được lệnh di dời nhưng ông thuyết phục các quan chức Quốc xã cho phép chuyển các công nhân của mình sang trại lao động Plaszow, nhờ đó cứu họ khỏi bịtrục xuất đến các trại tử thần. Năm 1944, tất cả người Do Thái tại Plaszow đều được đưa đến trại Auschwitz, nhưng Schindler, bất chấp mọi nguy hiểm, đã hối lộ các quan chức để cho phép ông giữ lại các công nhân và xây dựng một nhà máy ở nơi an toàn hơn là Tiệp Khắc, vốn cũng đang bị chiếm đóng.

Khi chiến tranh chấm dứt, Schindler trở thành kẻ rỗng túi, nhưng ông đã cứu được khoảng 1.200 người Do Thái. Năm 1962, Yad Vashem, cơ quan chính thức của người Israel về việc tưởng nhớ Thảm họa Holocaust đã trao tặng Schindler Danh hiệu Chính trực (Righteous Gentile). Thể theo mong muốn của ông, Schindler đã được chôn cất tại Israel trong nghĩa trang Công giáo trên núi Zion. Nơi yên nghỉ của ông không những được những người Do Thái mà nhiều người trên khắp thế giới nhớ tới.

Có đức lớn cảm hóa trời đất

Lịch sử có ghi chép lại,một ngày, vua Nghiêu đang đi trên đường thì thấy có hai người phạm tội bị bắt. Sau khi vua Nghiêu thấy được, trong lòng rất lo lắng: “Người dân của ta sao lại bị bắt, lẽ nào họ phạm pháp sao?”. Ngài vội bước tới, tìm hiểu sự việc rõ ràng thì biết được rằng họ đã ăn trộm đồ nhà người.

Vua Nghiêu hỏi tiếp: “Các ngươi vì sao lại ăn trộm đồ nhà người ta vậy?”. Hai phạm nhân này liền nói: “Tại vì trời hạn hán không có mưa, nhà chúng tôi đã không còn gì để ăn nữa, nên đành bất đắc dĩ mới ăn trộm đồ nhà người ta”.

Vua Nghiêu nghe xong thì rất khó chịu, ông liền nói với quân lính áp giải: “Ngươi hãy thả hai người này ra, và bắt ta đi”. Những người có mặt khi đó đều rất kinh ngạc: “Sao lại có thể bắt quân vương được chứ?”. Vua Nghiêu liền nói: “Ta đã phạm phải hai tội lớn. Thứ nhất, vì ta khôngcó đức hạnh, cho nên mới chiêu cảm đến trời đất, dẫn đến hạn hán không có mưa. Thứ hai, là ta đã không giáo dục nhân dân của mình cho tốt, nên họ mới đi ăn trộm nhà người ta”.

Sự kiểm điểm hối lỗi chí thành của vua Nghiêu, tấm lòng chân thành này, trời đất đều cảm động, mây đen lập tức kéo đến làm mát dịu cả bầu trời, mang đến những hạt mưa trong lành. Sở dĩ vua Nghiêu được người đời ca ngợi là bậc Thánh vương, là mẫu mực cho việc quản lý quốc gia bằng đức trị, chính là bởi ông luôn tự tìm lỗi ở bản thân mình.

Ông là tấm gương cho các vua chúa, quan lại, trí thức hàng nghìn năm nay học tập. Khi người dưới sự quản lý của mình mắc lỗi, việc đầu tiên ông tìm lỗi ở chính mình, rằng với trách nhiệm người đứng đầu, đã không giáo dục, chỉ bảo cho cấp dưới tránh xa cái xấu, cái ác, tránh xa tội lỗi. Chỉ người có đạo đức rất cao, tinh thần mạnh mẽ và lòng nhân ái bao dung mới có thể có được hành xử như thế.

Với các bậc cổ nhân xưa, khi xảy ra thiên tai, tai họa tự nhiên trong địa phận mình quản lý, họ cũng tìm lỗi ở chính bản thân, từ đó mà tu sửa đức hạnh để càng ngày càng hoàn thiện hơn.Việc này nghe có vẻ vô lý và không thể tin được đối với con người trong xã hội hiện đại, nhưng lại rất phổ biến trong các xã hội truyền thống xưa.

Các sử sách thư tịch cổ cũng có chép chuyện vuaThang cầu mưa như sau: Thương Thang lật đổ Hạ Kiệt, khi mới lên ngôi, thiên hạ đại hạn 5 năm liên tiếp, không có thu hoạch. Vua Thang lệnh cho sử quan đốt củi ở ngoại ô, lấy bò, dê, lợn làm vật tế thần, tế lễ Thượng Đế, cầu xin giáng mưa.

Khi vua Thang cầu khấn, ông tự trách mình, kể ra sáu sai lầm mà ông có thể đã phạm phải, cầu xin Thượng Đế ban phúc giáng mưa, nhưng không có chút hiệu quả nào. Đại hạn kéo dài sang năm thứ bảy, dân không có đường sống, vua Thang lại lập đàn ở Tang Lâm (rừng dâu), tế trời cầu mưa. Sử quan sau khi bốc quẻ nói, phải dùng người sống làm vật tế Thần, Thượng Đế mới giáng mưa.Vua Thang nói: “Cầu mưa vốn là để vì dân, sao có thể vì thế mà hại dân được?”.

Vua Thang quyết định lấy chính mình làm vật tế thần. Ông cắt tóc, móng chân móng tay, tắm gội sạch sẽ, rồi ngẩng mặt lên trời cầu khẩn rằng: “Chỉ mình con có tội, không thể trừng phạt muôn dân, nếu muôn dân có tội, đều giáng tội xuống mình con, không được vì mình con bất tài mà hại đến sinh mệnh bách tính”.

Cầu khẩn xong ông liền ngồi lên đống củi, đúng lúc đồng cốt sắp châm lửa đốt củi thì mưa lớn bỗng nhiên trút xuống, kéo dài suốt mấy vạn dặm. Bách tính vui sướng,hát ca nhảy múa ca ngợi đại đức của vua Thang. Khi có thiên tai, tai họa xảy ra ở vùng nào đó, thì người đứng đầu vùng đó (vua, quan) đều tự tìm lỗi ởbản thân mình,rằng đã không đủ đức khiến muôn dân bị vạ lây.

Trong Phật giáo cũng giảng cộng nghiệp. Khi một vùng nào đó, con người sống không thiện lương, các hành vi giả dối, lừa lọc, xảo trá để giành giật lợi ích cá nhân, đánh giết lẫn nhau vì tình, tiền, quyền…thì vùng đó đã tạo ra cộng nghiệp, tức nghiệp lực do mọi người tạo ra.

Khi đó, các thiên tai, tai họa, dịch bệnh sẽ giáng xuống, theo luật nhân quả, ác giả ác báo, thiện giả thiện báo. Do đó để tránh tai họa thì chỉ có cách duy nhất là hành thiện tích đức. Khi làm việc thiện thì sẽ tiêu trừ bớt nghiệp lực (nghiệp ác).

Khi người dân cả vùng đều biết sửa lỗi, trừ ác phục thiện, cái cộng nghiệp kia sẽ được tiêu trừ,thì tai họa sẽ không xảy ra, hoặc nếu có xảy ra thì rất nhỏ, rất yếu, chỉ nhắm vào những người chưa phục thiện, hoặc đại ác mà thôi. Trong hàng ngàn năm lịch sử, cứ thời nào vua, quan và người dân đều biết tuyên dương đức,tự tìm lỗi ở chính bản thân mình, tu sửa mình trừ bỏ cái xấu, cái ác, hành thiện tích đức, thì khi đó xuất hiện thời thái bình thịnh trị.

Ngược lại,bất kỳ thời kỳ nào, vua, quan, người dân bỏ việc tu thân, không biết ước thúc bản thân, buông thả phóng túng dục vọng cá nhân,thì khi đó cái ác hoành hành, các tai họa như thiên tai, nhân họa, dịch bệnh cũng hoành hành… Đó chính là luật Nhân Quả, và cũng là điềm báo để con người nhận thứcđược cáisaitrái, xấu xa, ácđộc của mình mà tu sửa trừ bỏ, trước khi quá muộn.

Đức mỏng mà quyền cao tất gặp họa

Theo TS Vũ Ngọc Hoàng, quyền lực, khởi nguyên là của nhân dân, của cộng đồng mà không phải cá nhân ai bỗng nhiên có được. Khi mọi người tự nguyện đồng lòng tôn vinh ai đó là thủ lĩnh, là người phụ trách để thay mặt họ xử lý công việc chung, thì đồng thời cũng là trao quyền lực cho người ấy. Bắt đầu từ đó, người thủ lĩnh, người phụ trách có quyền lực.

Về bản chất thì quyền lực không phải của họ mà họ được nhân dân trao quyền, ủy quyền để sử dụng cho mục đích chung. Khi quyền lực được trao cho người có nhân cách tốt thì nó được sử dụng đúng mục đích, bảo vệ và đem lại lợi ích cho cộng đồng. Người xưa có câu: “Đức trọng, quyền cao”.

Câu ấy có thể hiểu là dựa trên cơ sở của đạo đức, nhân cách mà trao quyền lực.Người có đạo đức là mười  thì có thể trao quyền lực đến bảy, tám, tức là trao quyền lực ít hơn, càng không trao vượt quá. Người có đạo đức ít, thấp mà trao quyền lực nhiều, cao thì vô cùng nguy hiểm, giống như “gửi trứng cho ác”, sai lầm, tai họa là nhất định không tránh khỏi, không những thế tai họa do người đó gây ra sẽ lớn hơn rất nhiều so với những người chức vụ thấp.

Theo đó, người có chức quyền càng lớn thì đạo đức, nhân cách phải càng lớn hơn. Không biết từ bao giờ, câu “Đức trọng, quyền cao” lại bị người tanói chệch sang là “Chức trọng,quyền cao”, tức là trọng chức tước chứ không phải trọng nhân cách. Khi quyền lực trao cho người không đủ nhân cách,thì nó trở thành công cụ phục vụ cho lợi íchcánhân, “lợi ích phe nhóm”, thậm chí là công cụ để làm việc ác”.

Người tích nhiều đức thì mới có nhiều phúc báo, phúc báo của một người phải tương xứng với cống hiến của họ. Ngược lại, người có đức mỏng không tương xứng với những gì họ nhận được thì sớm muộn cũng gặp đại họa. Có câu “Đức bất phối vị”, nghĩa là đức hạnh và địa vị của một người không tương xứng với nhau. Hết thảy sựgiàu có,trí tuệ,địa vị của chúng ta được tổ tiên ông bà gọi bằng một chữ: “Vật”, kỳ thực “vật” này cũng chính là phúc báo của chúng ta.

Có câu rằng: “Hậu đức tái vật”, ý rằng chỉ khi chúng ta có đức dày thì mới mang tải được vạn vật. Ngược lại với điều vừa nêu trên chính là câu “Đức bất phối vị”. Vị chính là sự đãi ngộ của chúng ta, ý rằng đức hạnh của chúng ta không tương xứng với phúc báo của mình. Ví dụ như có một cái bàn, nó có thể chịu được khối lượng nặng 10 cân, mà bạn lại đặt lên nó trọng lượng 15, 20, 50 cân, vậy thì chúng ta thử xem cái bàn đó sẽ thế nào?

Nó sẽ bắt đầu rung lắc, bắt đầu biến dạng, xuất hiện dấu hiệu nứt vỡ rồi đổ sập. Chúng ta phải biết rằng tiền bạc, quyền lực, danh vọng đều là những phúc báo hay phước lành của mình, nhưng cũng là những vật đè ép lên thân mình. Bạn có thể gánh đỡ nổi không? Dựa vào cái gì để gánh đỡ? Đó là dựa vào đức hạnh của bạn, dựa vào giá trị mà bạn đã đóng góp cho xã hội. Tất cả mọi thứ chúng ta được hưởng đều là phúc báo của mình.

Ví dụ như được ăn ngon, mặc đẹp, đó đều là phúc báo. Cổ nhân giảng phải quý tiếc thức ăn, quý tiếc quần áo, chính là bạn đang quý tiếc phúc báo của mình. “Phúc báo” của một người phải tương xứng với sự “cống hiến” của họ. Trong “Liễu phàm tứ huấn” có câu: “Tài sản trăm lượng phải là nhân vật trăm lượng, tài sản ngàn lượng phải là nhân vật ngàn lượng. Nếu một người vô cớ hưởng phúc báo, hay hưởng thụ một cách không giới hạn, thì sớm muộn gì phúcbáocũngsẽ cạn kiệt, và rồi tai họa sẽ ập đến”.

Tại sao nhiều người giàu có lại ăn mặc vô cùng giản dị? Bạn xem, Jack Ma hầu như chỉ mang một đôi giày vải, Zuckerberg cũng rất hay mặc quần áo đơn giản.Tâm của những người này rất khiêm tốn, họ càng sử dụng những món đồ đơn giản,thì họ càng cảm thấy trong lòng thoải mái và yên ổn.

Trái lại, rất nhiều người năng lực còn kémcỏi, lại rất thích dùng túi xách hàng hiệu, mua nhà mua xe sang trọng. Trước khi tận hưởng những điều này, bạn cần phải tự hỏi mình rằng: “Những gì mà bản thân đã đóng góp cho xã hội có gánh nổi những thú vui vật chất này không?” Nếu không thì tức là bạn đang tiêu hao phúc báo của chính mình đó.

Những năm trước, mô hình phát triển kinh tế rất rộng mở, nhiều người chỉ nói về mục tiêu kiếm tiền, hưởng thụ mà không từ thủ đoạn nào, có rất nhiều người đã trở nên vô cùng giàu có. Nhưng những năm gần đây, theo đà phát triển ổn định của xã hội, thì các cơ hội đầu cơ trục lợi càng ngày càng ít, nhiều người hoảng loạn và không biết phải làm sao mới tốt, khi họ xông vào thương trường, sớm muộn cũng có ngày họ sẽ phải trả lại tất cả. Thật ra điều duy nhất họ có thể làm là bình tĩnh suy nghĩ về một vấn đề: “Ta có thể tạo ra giá trị gì cho xã hội?”.

Thời đại này rất tàn khốc nhưng cũng rất công bằng: Bạn chỉ cần có giá trị sáng tạo,thì bạn sẽ có giá trị sinh tồn. Bạn tạo ra được bao nhiêu cống hiến cho xã hội, thì bạn sẽ yên tâm hưởng bấy nhiêu phúc báo. Khi bạn có phúc báo, thì không phải là bạn đi kiếm tiền nữa, mà tiền sẽ tìm đến bạn.

Người xưa có câu: “Người đi kiếm tiền, đi bằng hai chân, tiền đi kiếm người, tiền có tám chân”, chính là đạo lý này. Sự giàu có và quyền lực của một người từ đâu mà có? Đó là do bố thí mà được, càng bố thí càng giàu có.

Thế nhưng bây giờ rất nhiều người thiếu đức hạnh và cống hiến mà cứ mù quáng theo đuổi sự hưởng thụ, họ rất coi trọng chuyện ăn mặc, một năm đi du lịch nước ngoài không biết bao nhiêu lần, mỗi bữa ăn đều vô cùng đắt tiền,những việc làm này đều gieo mầm mống tai họa cho bản thân. Hãy nhớ rằng: Đức mỏng mà quyền cao, công lao ít mà tài lộc nhiều, trí tuệ nhỏ mà âm mưu lớn đều sẽ gặp họa.

Nghĩa là: Một người có phẩm đức thấp kém lại ngồi ở vị trí quan trọng; một người có đóng góp rất nhỏ nhưng lại chiếm hữu rất nhiều tài sản; một người trí tuệ kém mà lại nắm lấy quyền lực; đều sẽ gieo nên những mầm mống tai họa. Học sinh và những đứa trẻ bây giờ đều như thế. Chúng không bận tâm xem xét tình trạng của mình như thế nào, mà luôn muốn nhận lấy điều tốt nhất. Bản thân không kiếm được một xu mà cứ đòi thứ tốt nhất, là ai dạy vậy?

Chính là truyền hình dạy, xã hội dạy, phụ huynh cũng đang dạy. Những đứa trẻ này không biết rằng hưởng phúc quá nhiều thì sẽ như thế nào. Tổ tiên của chúng ta nói rằng hưởng phúc quá nhiều thì phúc báo sẽ cạn kiệt. Những người lớn tuổi hay nói “giảm phúc giảm thọ”, cũng là đạo lý này thôi.

Mọi người đừng quên rằng, tuổi thọ và phúc báo đều là năng lượng, cơ thể con người chính là một dạng năng lượng. Loại tình yêu mà chúng ta dành cho con trẻ hiện nay là hoàn toàn trái ngược với lẽ thường. Bạn càng yêu thương con trẻ, chúng càng dễ ốm đau, càng dễ gặp tai nạn, càng dễ chết non.

Tại sao nhiều người trẻ lại qua đời sớm như vậy? Mới ba mươi tuổi, tại sao lại có quá nhiều căn bệnh bộc phát như vậy? Bởi vì phúc báo, năng lượng của họ đã bị tiêu hao quá nhanh. Cho nên một người ăn uống giản dị, dùng đồ giản dị, quả thật là có ích.

Gia Cát Lượng có nói “Yên tĩnh để tu thân, cần kiệm để dưỡng đức”, đó chính là đạo lý làm người! Bạn chỉ cần hiểu được đạo lý này, mới biết làm sao để theo đuổi phúc phận, làm sao để an tâm hưởng phúc. Chúng ta hãy cùng nhẩm đọc câu nói sau trong “Chu Dịch”: “Gia đình tích thiện, tất được êm ấm; gia đình tích ác, tất gặp họa hoạn”.

Đức không xứng với vị tất sẽ gặp họa. Đức mỏng mà quyền cao, trí tuệ thấp kém mà nuôi nhiều tham vọng, năng lực nhỏ mà đảm nhiệm trọng trách, đều là không cân bằng, đều là mầm mống cho tai họa.

Trường Giang

Loading...

Bình luận

Loading...

Quả bóng vàng 2019: Neymar "mất hút", Van Dijk có thể "đánh bật" cả Messi lẫn Ronaldo?

Trong danh sách những ứng cử viên cho danh hiệu Quả bóng vàng trung vệ Van Dijk được dự báo có khả năng đánh bật Messi và Ronaldo để giành chiến thắng.

Bị tố mua giải á hậu: Ngân 98 tâm sự, BTC khen

BTC cho biết danh hiệu á hậu xứng đáng với Ngân 98 còn hotgirl tai tiếng né tránh trả lời tin đồn mua giải.

Tiến sỹ Bùi Quang Hiển - niềm tự hào của Trường ĐH Giao thông Vận tải

Tiến sỹ Bùi Quang Hiển đã vinh dự trở thành 1 trong 200 người Việt thành công trên toàn cầu được tôn vinh tại Paris.

Quả bóng vàng 2019: Son Heng Min là cầu thủ châu Á duy nhất được góp mặt trong danh sách

Son Heung Min cũng là cầu thủ châu Á đầu tiên có mặt trong danh sách sau 12 năm kể từ trường hợp của chân sút Younis Mahmoud.