Pháp Luật Plus - 'Rượu bia - 'bản lĩnh đàn ông hay tội đồ?

'Rượu bia - 'bản lĩnh đàn ông hay tội đồ?

0
Những ngày qua, chuyện tài xế say rượu lái xe đâm chết người trở thành đề tài nóng trong cộng đồng. Căm phẫn và bức xúc là những gì mà người ta thể hiện trên mạng xã hội. Vậy những người đàn ông, liệu có dám bỏ bia rượu không? Trong muôn vàn lý do dẫn đến say rượu bia, thì có lý do bị bạn bè ép buộc, và vì sỹ diện nên là nhắm mắt mà uống. Mà đã say rồi thì lại chẳng bao giờ nhận mình say, rất “tự tin” cầm vô lăng đi về, và trong số đó, đã có nhiều người phải trả giá bằng... mạng sống của người khác. Thật sự bất công!...

'Rượu bia - 'bản lĩnh đàn ông hay tội đồ?

Chị Quỳnh, chị Yến thiệt mạng sau tai nạn thương tâm đêm 01/5/2019 tại hầm Kim Liên, Hà Nội

Man rợ: “Rượu bất khả ép, ép bất khả từ”

Jacqui Saburido, cô gái người Mỹ với gương mặt biến dạng hoàn toàn sau vụ tai nạn do một gã tài xế say rượu gây ra, nhiều năm nay đã đưa hình ảnh không tai của mình lên, để cảnh báo về nạn say xỉn khi lái xe. Năm 1999, Saburido (20 tuổi) về nhà sau bữa tiệc với 4 người bạn.

Xe của họ bị một tài xế say rượu đi lấn làn đâm trực diện. Hai người chết ngay lập tức. Còn Saburido, đám cháy sau cú va chạm khiến cô chịu vết bỏng cấp độ 3 trên gần 60% cơ thể.

Các bác sĩ phải tiến hành hơn 100 ca phẫu thuật để điều trị vết bỏng trên mặt và tay Saburido với tổng chi phí lên đến 5 triệu USD.

Tên tài xế say xỉn gây tai nạn chết người khi ấy mới 18 tuổi. Hắn chỉ phải nhận mức án 7 năm tù và được trả tự do vào năm 2008. 

“Dù phải ngồi trước ống kính với gương mặt không tai, không mũi, không chân mày và không có tóc, tôi vẫn sẵn sàng làm lại điều này cả nghìn lần nữa nếu có thể giúp người khác đưa ra quyết định sáng suốt hơn”, Saburido quả quyết như vậy trong một buổi thuyết trình.

Trong gần 20 năm, người phụ nữ với khuôn mặt biến dạng đã đi khắp nước Mỹ để thực hiện những buổi diễn thuyết, giao lưu, đưa ra cảnh báo mạnh mẽ về những hiểm nguy khi điều khiển phương tiện giao thông sau khi sử dụng đồ uống có cồn.

Bi kịch cuộc đời của Saburido đã trở thành biểu tượng cho chiến dịch chống lái xe khi say xỉn tại Mỹ.

Còn ở ngay Hà Nội, chúng ta chưa kịp nguôi ngoai với cái chết tức tưởi của chị Hà, chưa nguôi xót lòng với những đứa trẻ bơ vơ mất mẹ… Thì chúng ta lại tiếp tục chứng kiến sự ra đi bất ngờ cũng trong đêm của chị Quỳnh, chị Yến.

Các chị còn bao nhiêu năm cuộc đời phía trước, còn cả gia đình phải chăm sóc, yêu thương. Sống chết mong manh trong gang tấc.

Chết vì bệnh tật dù thể xác đớn đau nhưng ít ra còn được báo trước, còn được trăng trối, từ biệt người thân… 

Chúng ta không nguôi ám ảnh khi đám tang chị Yến (nhân viên phục trang nhà hát kịch Việt Nam) để lại bao đau thương cho người thân, bạn hữu… Tiếp nối đám tang hàng nghìn người đã đưa tiễn cô giáo Quỳnh, giáo viên Trường TH Thái Thịnh, nạn nhân vụ xe tông ở hầm chui Kim Liên rạng sáng 1/5 về nơi an nghỉ trong niềm thương tiếc không nguôi.

23 năm làm giáo viên, cô giáo Trần Thị Quỳnh, chỉ dạy lớp 1, và nhiều năm cô chủ nhiệm Lớp 1B. Các thế hệ 1B nối tiếp nhau, nhưng năm học tới 1B sẽ không còn được học cô Quỳnh. Cô đã dừng chân và chào các học trò 1B, từ 3 ngày trước…

Có lẽ chưa bao giờ mà tai nạn giao thông vì cồn lại thảm khốc hiện hữu liên tiếp như thế. Thứ đồ uống từ trước đến nay vốn mặc định là dùng cho sự thăng hoa cảm xúc của các cuộc vui giờ bỗng dưng trở thành thủ phạm gây ra những tiếng kêu khóc đầy tang thương, ai oán.

Không riêng tại các công sở, có lẽ thứ văn hoá “trăm phần trăm” đã ngấm vào máu của nhiều người sơ mi đóng thùng, chân gầm bàn cả ngày, ngồi máy lạnh với cả ngàn cơn cớ: “Hôm nay đội có bằng khen tặng thành tích - liên hoan; Lương về - liên hoan; Không phải viết báo cáo - liên hoan; Cô C trong phòng có bạn trai ra mắt - liên hoan…

Có thể nói, ở Việt Nam, chiếc xe kèm hơi cồn chính là con quái vật khủng khiếp giết nhiều người nhất! Bao nhiêu người đã ra đi, bao nhiêu gia đình đã tan nát? Tới mức, có người vừa lên làm sếp là phải tuyển ngay một trợ lý, chỉ cần có tửu lượng cao.

Thế nên, dù bị gút, bị sỏi mật, xơ gan, chảy máu dạ dày, nhưng vẫn phải nhậu.  Họ lý luận, rằng không nhậu thì không ra tiền, không nhậu thì không ký được hợp đồng, không đòi được nợ, không moi được thông tin...

Đám tang đẫm nước mắt của chị Quỳnh, chị Yến

Nhậu “ bầy đàn” - Tri kỷ hay yếu đuối?

Công ty nghiên cứu thị trường Fitch cho biết, năm qua, người Việt  chi 9 tỉ USD cho rượu bia. Khoản tiền này gấp 3 lần chi cho y tế và 72 lần chi cho phát triển thể thao. Ai đó đã thống kê, mỗi ngày có khoảng 26 người rời  nhà đi làm và không bao giờ trở lại bởi tai nạn giao thông…

 Có phải các đệ tử lưu linh quá yếu đuối? Quá cô đơn? Quá tự ti? Quá thiếu lòng tin vào bản thân? Nhà thơ Phan Huyền Thư bày tỏ: Nếu coi rượu là tri kỷ, bạn giàu có hơn và yên ổn hơn.

Sống tử tế lương thiện hơn, ít phiền toái ồn ào và không bao giờ nuôi nấng sân hận tổn hại đến người khác. Không phải ai cũng tin vào rượu như tin vào một tri kỉ. Cũng như không phải ai cũng biết đối xử với người chung gối chăn, thân xác của mình hàng ngày như một tri kỷ. 

Người chết thì chết rồi. Người say thì say rồi. Nhưng người chết thì chết vĩnh viễn, người say chỉ say lúc say. Khi tỉnh rượu họ sẽ hoảng loạn, dằn vặt suốt đời. “Thứ mình miệt thị là thói quen ăn uống bầy đàn mang tên “ nhậu”.

Nhậu là thứ văn hoá biểu hiện của ranh giới mong manh giữa: Tự ti và bầy đàn; Ồn ào và tự kỷ; Nông cạn và trọc phú; Học đòi và cơ hội. Nhậu luôn dấp dính với“ giàu đổi bạn, sang đổi vợ”. Ngày này qua tháng khác. Cuộc này sang cuộc khác.

Bàn này sang bàn khác. Quán này sang quán khác. Nhân danh công việc, nhân danh quan hệ, nhân danh mưu sinh mà đặt cược sĩ diện, thể diện và danh diện của mình trên bàn nhậu.

Bất tận!!! Bởi vì coi rượu là tri kỷ, bạn sẽ biết tìm đến tri kỷ để nhâm nhi với nhau. Trọng mình và kính bạn. Quý bạn và thương mình.

Rượu không phải ai cũng hiểu, biết và kết bạn được. Mà đã không làm bạn được với rượu thì cả đời bị ràng buộc vào kẻ phản trắc, đểu giả, phá hoại và tàn nhẫn với chính người thích “nhậu” bầy đàn!

Sau những giọt men cay đó biết đâu sẽ có những người sẽ vĩnh viễn không thể trở về nhà? Có những người mất cha, chồng mất vợ, vợ mất chồng hay cha mẹ mất đi con cái? Và những bằng hữu có ai cho họ hay người khác được thêm 1 mạng sống không?

Có ai sẽ đứng cùng họ trong những chặng đường khó khăn hay không? Chỉ còn những người phụ nữ đã từng tuyệt vọng gọi cho họ hàng chục cuộc với tin nhắn “anh uống ít thôi” ở bên họ khi xảy ra biến cố? Sẽ chỉ còn những người mà họ từng quát “cô nói ít thôi” khi xảy ra những chuyện tang thương… 

Ai cũng có thể là Saburido tội nghiệp. Ai cũng có thể là chị Hà, chị Yến, chị Quỳnh, ra đường rồi vĩnh viễn không thể về nhà được nữa... Vì chúng ta vẫn phải mưu sinh mỗi ngày và không thể biết rằng lúc nào, ở đâu, những gã say cầm lái, phóng như điên lao tới… 

Rượu là nét đẹp và nó chỉ bình thường khi người ta uống với nhau bằng một sự lịch thiệp của người có văn hóa.Tôi nghĩ rằng, chỉ khi nào thay đổi hẳn được thói quen xấu đó thì những sự việc đau lòng tương tự mới giảm được. Còn uống nhiều bia rượu còn gây ra nhiều bất hạnh, tang thương…

Nguyễn Mỹ

Loading...

Bình luận

Loading...

Theo dõi Pháp Luật Plus

Tin đọc nhiều

Tình yêu có 'vĩnh cửu'?

Tình yêu có 'vĩnh cửu'?

0
Tình yêu không vĩnh cửu, chỉ có khoảnh khắc hạnh phúc là vĩnh cửu trong tình yêu!

Bí ẩn người phụ nữ lấy đi "đêm đầu tiên" của các hoàng đế

Trước khi đại hôn, hoàng cung sẽ tuyển ra 8 cung nữ tướng mạo xinh đẹp, đoan trang, lớn tuổi hơn hoàng đế, cùng hoàng đế trải nghiệm chuyện giường chiếu.

Vé trận Thái Lan - Việt Nam hết bay trong vài phút!

Vé xem Thái Lan và Việt Nam tại vòng loại thứ 2 World Cup 2022 mới mở bán được ít phút đã hết sạch, khiến người hâm mộ chưng hửng, nghi vấn

Báo Thái Lan: Mất Văn Hậu là tổn thất lớn của tuyển Việt Nam

Báo Thái Lan cho rằng, tuyển Việt Nam không có sự phục vụ của Văn Hậu ở cánh trái là một tổn thất lớn.

"Sao lại để người bỏ ta lần nữa?"

Chiều nay, tôi nghe tin người tình thứ 2 rời bỏ em, dù trước đó không lâu em vừa chăm sóc anh ta 2 tháng ở bệnh viện.