Bão số 2 về và bài thơ làm nhói lòng dân mạng

Thế giới Facebook

Đêm 16.7, cơn bão số 2 đổ bộ vào các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh gây thiệt hại nặng nề cho người dân. Đau lòng trước sự tàn phá của cơn bão, một bài thơ viết về nỗi đau này xuất hiện trên facebook khiến cho người đọc ngậm ngùi.

Bài thơ là nỗi niềm của một người con xa quê khi nghe tin về con bão đổ bộ vào mảnh đất "chôn rau cắt rốn"" của mình. 

Cây đổ ngổn ngang trên các tuyến đường ở Tp Vinh (Nghệ An). Ảnh Dân Việt
Cây đổ ngổn ngang trên các tuyến đường ở Tp Vinh (Nghệ An). Ảnh Dân Việt

"Bão nó quét, cây bưởi mình còn sót/ Tết con về liệu còn cây khế ngọt" - Cơn bão với sức tàn phá khủng khiếp với những nơi mà nó đi qua thì những góc kỷ niệm tuổi thơ mà phía sau hình ảnh đó là mùa màng của người dân liệu có bị tàn phá?

Khúc ruột miền Trung là nơi được mệnh danh là đất cằn sỏi đá, là rốn lũ nhưng lại liên tiếp phải hứng chịu những con bão khiến cho cuộc sống của người dân nơi đây đã khó khăn lại càng thêm khốn khó.

Bài thơ khi được đăng tải lên mạng xã hội đã nhận được rất nhiều sự đồng cảm, chia sẻ với cư dân mạng.

Miền Trung ơi

***

Con lại thức khi phố xá về đêm

Nỗi nhớ nhà lại nhói bên trái ngực

Chiều hôm nay tin quê mình ngập lụt

Chẳng biết làng mình liệu có được bình yên.

Ngày hôm qua cha có đi biển không

Anh con nữa ,chiều nay về có kịp

Con chập chờn giữa phố đêm tĩnh mịch

Nghe tiếng còi tàu mà bật khóc trong mơ

Mẹ ơi mẹ, giờ này gió tạnh chưa

Bão nó quét, cây bưởi mình còn sót

Tết con về liệu còn cây khế ngọt

Nơi con vẫn trèo, buổi tan biển chờ cha.

Những con tàu làng mình liệu có qua

Tránh khỏi bão không, có kịp về núp bến

Vụ mùa này , chắc quê mình lận đận

Chỉ khóc ông trời, gieo chi lắm thương đau

Miền Trung ơi, nơi đá sỏi bạc màu

Khúc ruột lại oằn, nào gió mưa , nắng hạn

Cả một đời chỉ lo toan tằn tiện

Bão lũ vô tình, lại quét hết, còn đâu.

Chúng con vẫn lớn lên như những con tàu

Mỗi người một nơi khắp muôn phương vạn hướng

Kẻ thành công, người khó khăn lận đận

Nhưng quay đầu, bến vẫn ở Miền Trung.

Sóng ở đâu, sao gào thét ....nhói lòng.

Miền Trung nơi xa, có xóm làng, quê, họ

Có mẹ, có cha ,...có cô em gái nhỏ

Gió biển , mưa nguồn, có lạnh cóng vai em.

* Thơ Phong Ba

Bảo Linh  -  Theo Dân Việt